Ngoài sàn đấu, thực tế đường phố phức tạp hơn rất nhiều. Không trọng tài, không luật lệ, không giới hạn địa hình, thậm chí đối phương có thể có hung khí. Trong bối cảnh đó, lựa chọn môn võ phù hợp để học tự vệ thực tế không còn là chuyện "võ nào mạnh hơn" — mà là "võ nào hiệu quả hơn trong tình huống cụ thể".
Hòa hợp thay vì đối kháng, dùng lực đối phương để khống chế. Phù hợp khi cần kiểm soát thay vì gây sát thương — hữu ích với bảo vệ, cảnh sát, môi trường ít bạo lực.
Không theo khuôn mẫu, chọn gì hiệu quả thì dùng. Pha trộn Boxing, Vịnh Xuân, đòn chân, vật ngã — tự do và linh hoạt.
Không đánh, không đá — chỉ khóa, siết, bẻ để kiểm soát và kết thúc. Với những kẻ đấm đá vụng về, BJJ là khắc tinh khi vào "địa chiến". Nhược điểm: không phù hợp khi bị tấn công bởi nhiều người hoặc có hung khí.
Boxing: phản xạ cực nhanh, di chuyển thông minh, đòn tay uy lực — hợp tình huống 1-đối-1 cần dứt khoát. Muay Thái: gối, chỏ, clinch — cực nguy hiểm và gần với "chiến đấu đường phố", mạnh trong không gian hẹp.
Võ Việt: đòn tay linh hoạt, phản đòn liên tục, kết hợp khí công và triết lý Á Đông — nhưng thiếu hệ thống luyện thực chiến đồng bộ nên hiệu quả không đồng đều. Silat: sát thương cao, có kỹ thuật vũ khí, chiến đấu từ tư thế thấp — được quân đội Indonesia huấn luyện, gần thực chiến như Krav Maga.
"Tự vệ là nghệ thuật sống sót — không phải chứng minh ai mạnh hơn."